Am Nhac - Loi Bai Hat Lien Khuc Que Huong Hai

Liên Khúc Quê Hương Hai

Ca si: Ngọc Sơn  -  Nhac si: Chưa rõ

Về phương Nam lắng nghe cung đàn
thổn thức vọng dưới trăng mơ màng
Rồi theo sông Cửu Long nhớ nhung dâng tràn.
Chợt thương con sáo bay xa bầy
sương khói buồn để lại lòng ai
Con Sáo sang sông
Sáo đã xổ lồng
Bay về Bạc Liêu, con sáo bay theo phương người
Bay về Trà Vinh, con sáo bay qua đời tôi.
Câu hát ngân nga
Tiếng tơ giao hòa
Cháy lên trong dạ muôn ngàn tâm sự
Hát lên một lần để một đời xa nhau sáo ơi !
Đàn thiên thu đứt dây tơ rồi, theo sóng vàng cát lỡ sông bồi.
Còn chi nữa biển dâu đã bao đổi dời.
Về phương Nam ngắm sông ngậm ngùi,
Thương những đời như lục bình trôi...

----

Mẹ mong gả thiếp về đồng
Ăn bông điên điển dưa hường nấu canh
Hò ơi... ơi

Em đi lấy chồng về nơi xứ xa,
Đêm ru điệu hát giọng hò trên môi.
Miền Tây xanh sắc mây trời,
Phù sa nước nổi người ơi đừng về!
Với màu điên điển say mê,
vàng trong ánh mắt vỗ về gót chân.
Trót thương tình nghĩa vợ chồng,
Nên bông điên điển nở lòng cho vấn vương.
Tình thương em khó mà lường.

Chồng gần không lấy, em lấy chồng xa,
Giờ đây nhớ mẹ thương cha,
Còn đâu mà thong thả để về nhà thăm.
Xa xăm nơi chốn bưng biền,
Ăn bông mà điên điển,
Nghiêng mình nhớ đât quê.
Chồng xa em khó mà về.
Hò ơ, ơi hò! Chồng xa em khó mà về

---

Từ là từ phu tướng
Bảo kiếm sắc phong lên đàng
Vào ra luống trông tin chàng
Năm ơ canh mơ màng
Em luống trông tin chàng
Ôi gan vàng quặn đau í a

Đường dù xa ong bướm
Xin đó đừng phụ nghĩa tào khang
Đêm luống trông tin bạn
Ngày mỏi mòn như đá vọng phu
Vọng phu vọng luống trông tin chàng
Sao nỡ phũ phàng

Chàng là chàng có hay
Đêm thiếp nằm luống những sầu tây
Bao thuở đó đây sum vầy
Duyên sắc cầm lạt phai í a

Là nguyện cho chàng
Hai chữ an bình an
Trở lại gia đàng
Cho én nhạn hiệp đôi í a

---

Chiều hoàng hôn tím cả giòng sông
Đò neo bến vắng mà nhớ em thiết tha trong lòng
Người em sang sông quên lời hẹn ước
Để lại tình anh mênh mông sông nước
Con sáo sổ lồng sáo bay theo pháo đỏ rượu nồng

Người ơi nhớ câu thề xưa
Dù nắng hay mưa dù nghèo hay khổ
Dù ai sang giàu cũng không bao giờ chia cách đôi ta
Mà giờ đây sao em nỡ đoạn đành
Tham phú phụ bần em phụ tình anh

Khi chiều buông anh đứng bên bờ sông
Đò sang bến mới mà nhớ em xót xa trong lòng
Còn đâu đêm trăng ta về chung lối
Chỉ còn mình anh mênh mang nỗi nhớ
Trên bến sông buồn nhớ thương em tím cả hoàng hôn

---

Có một dòng sông chảy tràn trong trí nhớ
Làng em bến lở, làng anh ở bến bồi
Mỗi ngày em qua bên này sông đi học
Dưới bến con đò chờ trong bóng mù u

Nhánh mù u con bướm vàng quanh quẩn
Anh bao nhiêu chiều tàn thơ thẩn qua sông
Em tan trường về con đò lên bến lở
Áo lụa như mây bay ngược gió sông chiều

Ơi, con sông quê, bao năm đã lở đã bồi
Đời biển dâu nên anh cũng dạt quê người

Chiều nay bỗng nhớ cây mù u
Dòng sông in bóng em chiều thu
Về đây mới biết
Bên sông không còn bóng hình ngày xưa

Sóng đời cuốn trôi lỡ rồi sông bên đó
Nhà em đã bỏ làng đi mãi không về
Mỗi ngày bên sông không còn em đi học
Ngọn gió reo buồn, buồn trong nhánh mù u

Nhánh mù u, con bướm vàng không đậu
Câu ca từ thời thơ dại ru sang
Sông quê, trường làng con đò trên cát lở
Cũng vì em xa mà thành nỗi nhớ nao lòng...

---

Nhắn ai đi về miền đất phương Nam
Trời xanh mây trắng, soi dòng Cửu Long Giang
Mênh mông rừng tràm, bạt ngàn dừa xanh.
Từng chang đước đong đưa, nhớ người xưa từng ở nơi này
Cho ta thêm yêu dấu chân ngàn năm đi mở đất
Cho ta thêm yêu bầy chim sáo sổ lồng

Còn đâu đây tiếng vó ngựa phi
Mà ngỡ con tàu vỗ sóng bờ xa
Nỉ non sao tiếng nhạn kêu chiều
Buồm xuôi vô phương Nam phiêu bạt theo thủy triều
Dẫu trải qua thăng trầm giông tố
Qua bao cuộc bể dâu, mãi dâng cho đời
Bài tình ca đất phương Nam

Chờ trăng lên cất tiếng gọi nhau
Đờn khảy tang tình đượm thắm hồn ai
Biển xôn xao gió lộng tứ bề
Thuyền ai xuôi phương Nam khoan nhặt trôi lững lờ
Đã trải qua bao mùa mưa nắng, qua bao cuộc đổi thay
Mãi dâng cho đời, bài tình ca đất phương Nam